Cu Cò nhà tôi

By | September 4, 2017

Cu Cò nhà tôi – Thiên tài nói phét
.
Gặp 2 anh em nhà tôi ai cũng luôn nghĩ rằng tôi là thằng chém gió láu cá, còn em tôi là thằng học thức, thật thà, thánh thiện…..Thế nhưng nếu ông nghĩ thế thì ông nhầm…quá nhầm rồi ông ạ. Từ lúc dậy thì đến giờ tôi thề tôi chưa biết nói dối ai cái gì cả, những câu chuyện tôi kể đều là những câu chuyện có thật, nhưng chẳng qua tôi kể hay quá nên các ông cứ ngỡ như đang nghe tôi chém gió thôi :))… Còn nếu đúng nghĩa đen của từ “chém gió” nhá…thì ông phải hỏi thằng Cò nhà tôi đây này, một bậc thầy NÓI PHÉT……ôi đéo mẹ ngồi mà nghe nó chém, ko cẩn thận thụt mẹ màng nhĩ vào họng ấy….tôi thề luôn.
.
Nó lên ở với tôi được 3 tuần thì ngày nào cũng như ngày nào, cứ đến sáng là tôi cun cút cun cút như bảo mẫu phim Hàn Quốc dậy thật sớm, mua đồ ăn sáng các kiểu đều như vắt chanh hầu nó, về gọi nó dậy để cho nó đớp xong nó còn đi học, hoặc ra quán nét đánh điện tử…….
.
Cuộc đời tôi sẽ yên bình, phẳng lặng như mặt hồ yên ả cuối thu, với tiếng sáo diều vi vu, cùng 2-3 chiếc lá vàng gật gù hờ hững rụng, nếu sáng nào mọi thứ cũng được lập trình chuẩn chỉ như một cái máy…Nhưng…nhưng…đéo mẹ nhưng…tự dưng được hôm tối bố Cò bố ấy đi ngủ sớm, nên sáng ngày ra 5h đã mò dậy rồi, sinh hoạt giờ giấc căng đét như ở quê…Ngủ sớm nên dậy sớm, bố ấy “gương mẫu” đi khùa, đá đít từng người trong nhà dậy thể dục thể thao đẩy lùi ma túy , nghe đầy hàn lâm và khoa học, mặc dù hàng ngày nó vẫn ngủ chổng đít lên xong còn dậy muộn nhất nhà.
.
Nó gọi mãi tôi đéo dậy, vì tôi còn đang dang dở những giấc mơ truỵ lạc nơi thiên đường của riêng mình…thế là nó lại õng ẹo gọi facetime cho mẹ tôi ở nhà, để quay cảnh tôi đang khoan thai nằm ngủ, rồi nói chuyện với cái giọng giận hờn tuổi đôi mươi:
– Đấy mẹ ạ, từ cái ngày con lên Hà Nội đấy, đã có hôm nào anh Tuấn phải gọi con dậy đâu, TOÀN CON….TOÀN CON….TOÀN CON phải dậy sớm con gọi anh ấy dậy đi làm đấy. Vất vả lắm mẹ ạ.
.
Ối giời ơi, mẹ tôi ở quê nghe được cục kim cương của mẹ nói xong mà bà ứa nước mắt, những giọt nước mắt long lanh như những giọt sương ban mai, còn đang e ấp trên nụ hồng chúm chím cứ thế lăn dài trên gò má mẹ. Mẹ không nghĩ rằng, từ ngày Cò lên Hà Nội, Cò thay đổi, Cò tự lập đến thế, Cò của mẹ lại nột sác đến vậy.
Xong mẹ lại gặp tôi nói chuyện:
– Đấy, mày nhìn em đấy mà học tập. Sáng phải dậy sớm thể dục thể thao, ăn sáng các thứ đầy đủ đi chứ…mày có biết ăn sáng quan trọng như thế nào không…mày có biết một ngày chỉ cần thể dục 30 phút thôi…..@₫&(@58@:’!;&:&83&2@:&@(@:&?&¥~¥$#€|€\**}¥|
.
Ok..ok…Một tràng súc miệng đầy uy lực và cục súc, chứa đựng trong đó là hàm lượng kiến thức cực kì nhiều của mẹ để giúp tôi chào ngày mới. Đúng là 1 thằng là cục kim cương, còn 1 thằng được nhặt ở bãi rác, cái cách đối xử nó khác thật. Cứ ở quê nghe thằng Cò nó nói thì cái gì chả hay…….Tối hôm qua nó ngủ sớm, nó không ăn uống mẹ gì, nên sáng ngày ra nó đói, nó phải sang nó lùa con dậy để đi mua đồ ăn sáng về cho nó đớp thôi mẹ ơi…..chứ thả rông ra đấy thì đợi nó dậy nó gọi nhá.
.
Đúng là cuộc đời bạn có thể đúng cả nghìn lần, nhưng chỉ một lần lệch nhịp thôi, truyền thông cũng có thể cho bạn đi ăn cắp. Từ chuyện nhỏ nhặt như mua đồ ăn sáng, hay cho đến việc phát âm tiếng anh nó cũng như nhau cả. Thế nên những thằng như thằng Cò thì cứ phải cho nó biến mẹ nó đi càng nhanh càng tốt, nó còn cạnh mình ngày nào còn khổ ngày đấy. Em cứ đưa chân đây anh xỏ giày cho, rồi em biến về quê nghỉ lễ đi hihi